Thursday, July 15, 2010

tiễn người ra cửa rồi

Isn't it ironic? We ignore the ones who adore us, adore the ones who ignore us, love the ones who hurt us, and hurt the ones that love us.

-Stewie Stewart.

Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ
Chợt thấy mình cô đơn
Giữa ngổn ngang bàn ghế

Khi người không yêu ta
Buồn đã đành một nhẽ
Khi ta không yêu người
Sao cũng buồn đến thế

Như đánh mất điều gì
Lòng bâng khuâng khó tả
Như thể mắc nợ ai
Món nợ không thể trả

Có lẽ ta thương người
Giờ này đang lủi thủi
Hay là ta thương ta
Từng chịu nhiều hắt hủi

Ngỡ chẳng có gì đâu
Mà sao thành rắc rối
Tất cả chỉ một lời
Nói hay là không nói?

tôi đọc bài thơ này lần đầu cách đây cả chục năm. và cứ buồn miết, thiệt là dở hơi mà ;-). ờ, mà tại sao khi không yêu người, ta cũng buồn đến thế?

----

có lẽ ta thương người, giờ này đang lủi thủi
có lẽ ta thương ta, từng chịu nhiều hắt hủi

như ai đó viết, không phải tình yêu làm cho con người ta gần nhau, mà chính là những trái tim tan vỡ. ờ thì ai mà đã một lần bị từ chối, sẽ rất hiểu và thương những kẻ thất tình.

khi Summer nói rằng em không còn yêu Tom nữa, Tom bước ra đường, mọi thứ tự dưng trở nên xám xịt. Tom cứ bước, cứ bước, lủi thủi, như thể cả thế giới chỉ còn lại mình anh, như thể bây giờ anh có chết đi, thì cũng chẳng còn ai quan tâm nữa, mà anh cũng không muốn ai quan tâm, bởi vì Summer đã không còn yêu anh nữa.

Tom trống rỗng, nhưng lại miên man không suy nghĩ được gì cả. Tom quay cuồng, nhưng lại cảm nhận rất rõ từng cú thắt của trái tim. Tom tuyệt vọng và cay đắng, nhưng vẫn quay quắt nghĩ về một ngày ngọt ngào yêu đương...

----

như đánh mất điều gì, lòng bâng khuâng khó tả,
như thể mắc nợ ai, món nợ không thể trả

"những gì là tha thiết, thiêng liêng thì chỉ diễn ra một lần. những lần sau cảm xúc sẽ không còn trinh nguyên. nếu người nhận không hiểu điều đó, hoặc giả như không thể nhận cái tha thiết chân thành của người cho, thì đã vô tình hoặc buộc phải đánh mất một thời điểm tuyệt vời của người cho và của chính mình."

đó là món nợ không thể trả. nhất là khi người cho là tri kỉ...

Tuesday, July 6, 2010

đi về

chặng đi.

người ngồi trước thương người ngồi sau, mãi lặng lẽ đường xa, xa ơi là xa. nên bây giờ xe lúc nào cũng có hai người, để đường chỉ còn xa một nửa, mà niềm vui thì thêm dài.

chặng về.

người ngồi sau nghĩ mãi về người cầm lái. chở người đi xa quá là xa, hít biết bao nhiêu là khói bụi, vượt qua bao nhiêu là ùn tắc kẹt xe, đổ biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, vậy mà chỉ kiếm được vài chục ngàn đồng.

hay là nghĩ cho chính mình?

---

xe dừng lại trước cổng chùa. không biết là chùa đã có từ bao giờ, chỉ nhớ là lúc tôi vào học cấp II, thì đã có chùa rồi. dẫu vậy tôi chưa vào chùa bao giờ, chỉ vài lần đứng ở ngoài cổng, dõi mắt nhìn thẳng vào khoảng sân trống dẫn vào chánh điện. ngoài cổng chùa ồn ào náo nhiệt là thế, vậy mà chỉ cần bước qua cổng chùa, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh thanh bình đến lạ. có lẽ không cần bước qua cổng chùa mới ngộ ra thế nào là thanh tịnh.

chùa nằm ở đầu chợ, nhà tôi nằm ở trong một con hẻm giữa chợ. xe ôm vẫn có thể chở tôi về thẳng nhà, nhưng tôi lại thích đi bộ xuyên qua chợ. có quá nhiều mùi vị, có quá nhiều âm thanh, có quá nhiều màu sắc...mà nếu chạy xe cái vù, sẽ không bao giờ ngửi, nghe và nhìn thấy được.

tôi muốn ngửi mùi của tươi sống. mùi cá thịt tanh tanh nồng nồng. mùi rau cải tươi thơm thơm nhè nhẹ. và cả mùi mồ hồi nhễ nhại đang chảy dài trên cổ của người đàn bà bán thịt heo vừa cười ha hả vừa phang những cú chắc nịch xuống miếng thớt tổ chảng. phặp phặp phặp, miếng thịt rung lên, đứt ra làm đôi, vài lát mỡ nhỏ văng xuống đường.

tôi muốn nhìn thấy màu của thời gian. màu xanh đen của con đại bàng trên vai trái của người đàn ông đang hì hục chặt dừa cho vợ bán. màu đỏ lòe loẹt trên môi của những bà cô sồn sồn mặt trét phấn còn dày hơn cả miếng thịt ba rọi. và cả màu vàng úa của những trái chanh còn sót lại từ phiên chợ hôm qua, nằm im lìm trong rổ của bà cụ già ngồi thu lu ở góc chợ.

rồi bất giác tôi nghe thấy tiếng chuông chùa văng vẳng, nhỏ thôi nhưng cũng vang xa như tiếng thở dài thườn thượt trong lòng người đi xuyên qua chợ về nhà. vài năm nữa người ta sẽ dẹp bỏ những cái chợ trong hẻm như thế này...