Tuesday, October 30, 2012

Hai tham luận "nặng ký" tại TetCon 2013

CFP của TetCon 2013 đã đi được nửa chặng đường. Tổng kết lại thì có một tin vui và một tin buồn.

Tin buồn là số lượng bài mà chúng tôi nhận được từ cộng đồng trong nước ít và chất lượng chưa cao. Đây không phải là một tin quá ngạc nhiên, bởi số lượng người làm an toàn thông tin ở Việt Nam vẫn rất ít. Chúng ta có Hiệp hội ATTT, nhưng trong đó có nhiều CISO hơn là chuyên gia kỹ thuật lành nghề. Chúng ta có giải thưởng ATTT hàng năm, nhưng giải này trao cho các CISO, chứ không phải dành cho các hacker. Đây cũng là tình trạng chung của ngành công nghệ thông tin ở Việt Nam: quá nhiều nhà quản lý và quá ít kỹ sư giỏi.

Một điểm mới trong hội thảo năm nay là sẽ có một số diễn giả người nước ngoài, trình bày bằng tiếng Anh -1-. Việc mở rộng TetCon cho các diễn giả nước ngoài vừa giúp giải quyết vấn đề thiếu bài, vừa đem đến cho TetCon những cập nhật mới nhất trong ngành an toàn thông tin trên thế giới. Dẫu vậy nếu "quốc tế hóa" TetCon quá sớm và quá nhanh, chúng tôi e rằng cộng đồng trong nước sẽ không theo kịp, dẫn dẫn đến tình trạng diễn giả nước ngoài nói những vấn đề mà người nghe không hiểu hoặc không quan tâm. Do đó chúng tôi vẫn ưu tiên cho các diễn giả người Việt với các đề tài thiết thực, gần gũi với cộng đồng trong nước. Với diễn giả nước ngoài chúng tôi hoặc là mời trực tiếp, không thông qua CFP; hoặc là "chọn mặt gửi CFP" - chỉ gửi CFP đến một nhóm nhỏ chọn lọc.

Tin vui là chúng tôi nhận được một số bài chất lượng cao từ nhóm diễn giả này, trong đó nổi bật là bài của Eduardo Vela và Bruce Dang đến từ Google và Microsoft.

Bruce Dang là lãnh đạo đội "penetration testing" tại Microsoft, chịu trách nhiệm về sự an toàn của tất cả những sản phẩm phần mềm và phần cứng mới. Trong những năm qua, anh ấy đã trình bày về kỹ thuật phân tích mã khai thác lỗi trong Microsoft Office, dịch ngược mã nhân hệ điều hành và nghiên cứu về virút máy tính Stuxnet. Chuyên môn của anh là về nhân Windows và dịch ngược mã. Tại TetCon 2013, Bruce sẽ trình bày về những kỹ thuật chống khai thác lỗi (exploit mitigations) trên Windows 8. Đây là một đề tài chuyên sâu, dành cho những ai thích dịch ngược mã và khai thác lỗi. Điều thú vị là anh Bruce là người Mỹ gốc Việt, nêu rất có thể anh ấy sẽ trình bày bằng tiếng Việt ;-).

Eduardo Vela là đồng nghiệp của tôi ở Google và là chuyên gia hàng đầu thế giới về an toàn web. Ở đội của tôi anh ấy là một "go-to guy" mà nhiều người phải hỏi ý kiến khi "đụng" các vấn đề về an toàn trình duyệt (browser security) và ứng dụng web (web application security). Eduardo còn là một lập trình viên JavaScript siêu hạng và là đồng tác giả Web Application Obfuscation, cuốn sách được đánh giá là đã "đưa tấn công trình duyệt lên một tầm cao mới". Thú thật là mỗi lần nói chuyện với Eduardo xong là tôi lại cảm thấy không an tâm duyệt web :-(. Tại TetCon 2013, Eduardo sẽ nói về những quyết định sai lầm (về mặt an toàn) khi người ta thiết kế WWW và những nỗ lực của anh ấy và đồng nghiệp để khắc phục những sai lầm đó. Tôi nghĩ đây là một đề tài vừa thiết thực vừa không quá khó nắm bắt, phù hợp với tất cả mọi người.

Ban tổ chức sẽ cập nhật thông tin mới nhất về chương trình TetCon 2013 tại đây. Hạn chót để gửi bài đến TetCon 2013 là ngày 3/12/2012. Trong tuần tới chúng tôi sẽ có thông báo chính thức về thời gian, địa điểm và mở hệ thống để đăng ký tham dự.

Để tổ chức được TetCon với giá vé thấp nhưng vẫn đảm bảo được chất lượng của các tham luận, ban tổ chức rất hi vọng sẽ nhận được sự hỗ trợ về mặt tài chính của các cá nhân, doanh nghiệp, tổ chức trong và ngoài nước. Mời xem ở đây để biết thêm thông tin về quyền lợi của nhà tài trợ.

--

-1- Nếu điều kiện thuận lợi, ban tổ chức sẽ thuê người dịch cabin thông dịch trực tiếp những tham luận này.

Tuesday, October 23, 2012

Rành sáu câu

Bạn Triết có hỏi tôi "Thế nào là rành sáu câu một lĩnh vực nào đó?". Tôi nghĩ rành sáu câu ít nhất phải như thế này (tương đương mức 0IO - Không dốt):
  • Bạn có thể đọc hiểu những thảo luận, tài liệu, sách vở, tin tức... liên quan đến lĩnh vực đó.
  • Bạn biết những vấn đề gì đã được giải quyết và cách giải quyết chúng.
  • Bạn biết khi người ta nói sai.
  • Bạn đọc phần giới thiệu một bài báo và biết ngay nó có quan trọng hay không.
  • Bạn biết những nhân vật nổi tiếng và các kết quả chính của họ.
--

Có bạn nào biết tại sao lại là rành sáu câu, mà không phải năm hay bảy câu không? :-)

Sunday, October 21, 2012

Giấc mơ Mỹ

Một nét văn hóa thú vị của người Mỹ là họ đầu tư nhiều thời gian, công sức và tiền bạc cho các thú vui chơi ngoài trời. Hầu hết các công ty, trường học hay cơ quan nhà nước đều nghỉ hẳn hai ngày cuối tuần và thay vì chỉ nằm ì ở nhà ăn ngủ xem phim thì người ta đi câu cá, hiking, leo núi, lặn biển... Mặc dù chỉ là thú vui, nhưng họ chơi rất bài bản với đầy đủ trang thiết bị dụng cụ và kế hoạch tập luyện để chinh phục các thử thách của môn chơi.

Tôi có một anh đồng nghiệp trong tuần làm việc rất kinh, 8h-9h sáng là có mặt và hầu như ngày nào cũng 7h tối mới ra khỏi văn phòng. Hỏi chuyện mới biết cuối tuần anh này đi chơi còn kinh hơn nữa: tuần nào cũng đi chơi rock climbing.

Tôi nghĩ thái độ "làm ra làm, chơi ra chơi" đến từ niềm tin vào giấc mơ Mỹ: nếu bạn chăm chỉ làm việc thì nước Mỹ sẽ cho bạn thời gian, sức khỏe và tiền bạc để theo đuổi những gì bạn yêu thích trong một môi trường an toàn và tự do.

Những gì "mắt thấy tai nghe" sau gần hai năm ở đây đã làm cho tôi tin giấc mơ Mỹ là có thật. Bây giờ nếu có ai hỏi tôi có thích sống ở California thì tôi sẽ trả lời là có, một sự thay đổi mà bản thân tôi cũng thấy bất ngờ.

Khổ chủ trong một chuyến camping và hiking gần đây.

Tuesday, October 16, 2012

Làm resume


Gần một năm trước tôi có viết thế này trong bài Kinh nghiệm tìm việc làm ở Silicon Valley:
Bạn cần hai hồ sơ khác nhau. Một hồ sơ trên LinkedIn để thu hút các cơ hội nghề nghiệp từ HR và những nguồn khác. Hồ sơ thứ hai là hồ sơ mà bạn gửi cho những nhà tuyển dụng khi họ yêu cầu. 
Với hồ sơ LinkedIn, bạn nên tập trung vào các mảng kỹ năng chuyên môn, trình độ học vấn và các giải thưởng nếu có. Sự thật là những tay "săn đầu người" thường đánh giá ứng viên thông qua các từ khóa ;-), nên đây là nơi mà bạn càng có nhiều từ khóa nổi bật càng tốt. Đó là lý do tôi khuyên bạn nên tìm học các lớp học miễn phí của Stanford, bởi nếu bạn đạt được điểm tốt, thì bạn có thể có được từ khóa Stanford rất nặng ký trong hồ sơ của bạn. 
Với hồ sơ mà bạn gửi cho nhà tuyển dụng, bạn phải khiêm tốn. Càng khiêm tốn càng tốt. Với người có ít hơn 10 năm kinh nghiệm làm việc, tôi nghĩ 1 trang A4 là đủ. Hồ sơ nên làm bằng LaTex, xuất ra tệp PDF với các đề mục chính như thông tin liên lạc, học vấn, kinh nghiệm làm việc, kỹ năng chuyên môn và giải thưởng nếu có. Nếu bạn có làm phần mềm hoặc có làm nghiên cứu thì có thể liệt kê những công trình nổi bật nhất. 
Bạn cần phải cẩn trọng khi liệt kê các kỹ năng của bạn, bởi người phỏng vấn sẽ dựa vào đó mà đặt câu hỏi. Chỉ liệt kê những gì mà bạn thật sự "rành sáu câu". Tuyệt đối không liệt kê những mảng công việc mà bạn chỉ làm qua loa hoặc đã làm quá lâu nên bây giờ bạn không còn nhớ. Tuyệt đối không liệt kê quá nhiều từ khóa cùng một lúc, nếu không thì chính bạn sẽ là nạn nhân. Bạn nên hiểu rằng người phỏng vấn bạn rất có thể là những người tiên phong và là chuyên gia hàng đầu về các kỹ năng mà bạn ghi trong hồ sơ. 
Sau khi làm hồ sơ, bạn nên gửi cho bạn bè hoặc đồng nghiệp đánh giá và phê bình. Bạn cũng có thể gửi cho tôi nếu bạn muốn.

Bây giờ sau khi đã phỏng vấn, đọc và sửa resume của khá nhiều người thì tôi bổ sung thêm một số ý thế này.

Về hình thức thì LaTex vẫn là lựa chọn tốt. Có rất nhiều mẫu template miễn phí ở đây, đâyđây. Các mẫu này cũng gợi ý các nội dung nên có và kích thước của toàn bộ resume. Nếu LaTex quá khó thì có thể sử dụng các trình soạn thảo văn bản cũng được, miễn sao xuất ra được tệp PDF.

Gần đây tôi có phỏng vấn một người có hồ sơ rất ấn tượng. Phần đầu của hồ sơ (1 trang) là phần tự giới thiệu (cover letter), chứng minh rằng anh ấy là người mà team tôi đang tìm. Tiếp theo là resume (1 trang) liệt kê theo thứ tự các thành tựu (dự án đã hoàn thành), kỹ năng chuyên môn, kinh nghiệm làm việc và học vấn. Phần cuối của hồ sơ là các thư giới thiệu có chữ ký (mỗi thư 1 trang) của những nơi anh ấy đã làm việc. Toàn bộ hồ sơ được làm bằng OpenOffice, rồi xuất ra PDF.

Về nội dung thì phần quan trọng nhất vẫn là các kỹ năng. Một cách gây ấn tượng thường gặp là liệt kê thật nhiều kỹ năng và mỗi kỹ năng đều bắt đầu bằng những từ ngữ mạnh mẽ như "Strong knowledge", "Expert", "Deep understanding", v.v. Tôi thấy gây ấn tượng bằng cách này lợi bất cập hại và nên tránh. Resume thường được dùng ở hai chỗ trong quá trình tuyển dụng:
  • Lọc hồ sơ (screening) lúc đầu của HR/recruiter. Những người này chủ yếu dựa vào từ khóa, thành ra có ghi là "Expert" cũng không tạo thêm ấn tượng gì cả. Vả lại trong các trường hợp recruiter chủ động liên lạc hoặc có người cử tuyển thì hồ sơ của bạn sẽ không phải đi qua khâu screening này.
  • Phỏng vấn. Người phỏng vấn sẽ căn cứ vào resume của bạn để đặt câu hỏi. Nếu bạn ghi là "Deep knowledge" trong một lĩnh vực nào đó thì khi phỏng vấn có thể họ sẽ hỏi rất nhiều về những lĩnh vực đó, nên phải cực kỳ thận trọng. Đúng là chúng ta phải dùng resume để gây ấn tượng với người xem, nhưng mà tôi nghĩ chỉ cần liệt kê là bạn có kiến thức và kinh nghiệm trong những lĩnh vực A, B, C là được. Ghi mình là expert thì họ sẽ kỳ vọng mình là expert và sẽ đặt câu hỏi tương xứng.
Ở team tôi có một trường hợp như thế này. Có một anh rất rành Javascript. Một lần có người gửi resume vào ghi là "Expert in Javascript". Anh này rất thích, tự vì có nhiều vấn đề của Javascript mà bản thân anh ấy còn phân vân, chưa biết giải quyết thế nào, nên rất muốn nói chuyện với một người khác giỏi về Javascript. Rốt cuộc mặc dù người ứng viên cũng biết về Javascript, nhưng vẫn không đủ để có thể đạt được mức kỳ vọng "Expert" của một người làm Javascript lâu năm.

Tôi nghĩ nếu bạn muốn nhấn mạnh một kỹ năng nào đó thì cách tốt nhất là liệt kê các thành tựu liên quan đến kỹ năng đó. Ví dụ như muốn nói bạn giỏi về lập trình, hãy liệt kê các phần mềm mà bạn đã viết. Muốn nhấn mạnh bạn rất khá về an ninh ứng dụng, hãy ghi vài dòng về các nghiên cứu và lỗ hổng mà bạn đã tìm được. Nếu bạn là sinh viên mới ra trường, chưa có nhiều kinh nghiệm làm việc thì hãy viết về các lớp học mà bạn thích, có điểm số tốt hoặc làm trợ giảng.

Monday, October 8, 2012

Á Căn Đình - ekoparty 2012

Lý do "chính thức" chuyến đi Á Căn Đình của tôi là để tham dự ekoparty 2012 và trình bày tấn công CRIME (niềm vui nho nhỏ: lần đầu tiên một nghiên cứu của tôi được viết thành bài riêng trên Wikipedia :-).

Người ta nói "một bức hình có giá trị bằng ngàn lời nói", nên thôi bài này chỉ có hình, phần lớn được chôm ở đây.

Sân khấu của hội thảo. Chủ đề năm nay là du hành không gian.
Khách tham dự. Nghe nói có tổng cộng khoảng 1500 người đăng ký. Cái hội trường này, vốn là một nhà hát, chắc chứa được khoảng 700-800 người.
Khu vực dành cho những đội chơi CTF
Song song với hội thảo người ta còn tổ chức một cuộc triển lãm các máy tính hồi xưa. Đây là hình một cái ổ cứng có dung lượng cực khủng là 64,5MB!
Khu vực dạy mở khóa. Khóa thật, chứ không phải khóa 128 bit :-).
Cao thủ đang chơi Super Mario. Không hiểu họ làm cách nào mà mấy cái máy này vẫn chạy tốt.
Chuẩn bị "nén" kết quả 3 tháng làm việc vào 1 giờ nói chuyện. CRIME thật sự là một thành công ngoài mong đợi. Chúng tôi không mất quá nhiều công sức cho CRIME như BEAST, mà kết quả lại tốt hơn rất nhiều.


Không đủ ghế ngồi, nên... nằm ngồi la liệt trên sàn.
:))
Đang nói thì tự dưng R kêu "La cuenta", nghĩa là "Tính tiền" rồi bất thình lình chú này chạy ra hụ còi inh ỏi.
Rồi chú này chạy ra...
Không hiểu sao mặt chú khá buồn. Có lẽ do tôi nói say sưa quá, nên chú phải chờ lâu :-)
Đợi cho chú ấy xịt lửa...
phun khói...
và bắn laze xong rồi...
...thì tôi nói tiếp :-). Tôi không hài lòng lắm với bài nói chuyện vì phần trình diễn trực tiếp cuối cùng không thành công như mong đợi. Chủ yếu do tôi chủ quan, không kiểm tra kỹ lại trước khi trình bày. Rút kinh nghiệm cho lần sau vậy!
CRIME trên báo chí Á Căn Đình (bản dịch tiếng Anh ở đây). He he R được báo chí Á Căn Đình săn đón như ngôi sao điện ảnh, nghe nói hắn còn trả lời phỏng vấn trên tivi :_)
Tiếp theo sẽ là?

Á Căn Đình - Lan man

Một góc vừa Pháp vừa Tây Ban Nha ở Buenos Aires.

Cuối cùng sau bao nhiêu ngày ròng rã làm thủ tục giấy tờ chúng tôi cũng đến được Á Căn Đình. Khó khăn lớn nhất, như mọi khi, là visa.

Tôi đã đến Á Căn Đình một lần hồi còn ở Việt Nam. Lúc đó thủ tục khá nhiêu khê và tôi còn phải bay ra Hà Nội hai lần mới lấy được visa. Tôi cứ ngỡ nếu đã sống ở Mỹ rồi thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, nhưng không phải như thế. Tôi vẫn phải bay đến một thành phố khác để phỏng vấn visa, để passport lại, rồi quay về nhà thấp thỏm chờ đợi. Cho đến ngày cuối cùng trước chuyến đi tôi mới nhận lại được passport, sau khi đã gọi cho FedEx cả chục lần. Nếu ông Thomas Friedman là người Việt Nam thì cuốn sách nổi tiếng của ông ấy có lẽ sẽ mang tên là "Thế giới lồi lõm (vì visa)". Nhưng thôi, dẫu sao thì chúng tôi cũng đã ở đây.

O.o

Sáng thứ hai, đường từ sân bay về trung tâm thành phố đông nghẹt người và xe. Thấp thoáng hai bên đường là những tòa nhà, hình như là chung cư, nhìn cũ và bẩn. Buenos Aires đang ở cuối đông đầu xuân. Trời lạnh, nhiều gió, xám xịt mây. Khung cảnh không mấy hứa hẹn cho lắm. Ông tài xế nói như có vẻ muốn an ủi hai vị khách phương xa: "Còn vài ngày nữa là bắt đầu mùa xuân rồi. Thời tiết sẽ đẹp hơn, nhiều nắng".

Giao thông ở đây làm tôi nhớ Sài Gòn. Xe cộ mạnh ai nấy chạy, không ai nhường ai, chen lấn vô tội vạ, có cảm giác cái chết lúc nào cũng đang chực chờ. Ra khỏi nước Mỹ mới thấy khâm phục người Mỹ. Đường xá, tổ chức giao thông, ý thức chấp hành luật lệ của người đi đường... có nhiều thứ người Mỹ làm tốt đến nỗi tôi không còn để ý đến và xem đó là chuyện hiển nhiên. Nhưng thôi, dẫu sao thì chúng tôi cũng đã đến được khách sạn một cách an toàn.

Bao cao su và tháp Obelisco (hình chôm từ Wikipedia)
Khách sạn của botôi nằm ở ngay giữa "đại lộ không ngủ" Avenida Corrientes, rất gần với Obelisco, tòa tháp bút cao ngút vốn được dựng lên chỉ để hàng năm người ta bọc quanh nó một cái bao cao su khổng lồ nhân ngày AIDS thế giới. Buenos Aires (nghĩa là "khí hậu rất tốt") nằm ở bờ tây nam của Rio de La Plata, con sông rộng nhất thế giới với chiều ngang chỉ có... 200 km, cũng là biên giới tự nhiên giữa Á Căn Đình và Uruguay.

O.o

R đến đón tôi vào buổi chiều. Cũng hơn một năm rồi tôi mới gặp lại hắn, mặc dù hầu như ngày nào hai thằng cũng nói chuyện. Kể ra thì một năm chat trên mạng, dẫu có thân thiết đến đâu, vẫn không bằng một lần gặp gỡ ngoài đời. Công nghệ có hiện đại đến chừng nào vẫn không thể đem đến cho con người cái cảm giác ấm áp, bồi hồi khi siết tay và ôm chặt một người bạn. Vả lại con người trên mạng với con người ngoài đời đôi khi khác nhau một trời một vực.

Sau bao năm tham gia khắp các diễn đàn của người Việt trên mạng, tôi nghiệm ra rằng con người ngoài đời bao giờ cũng dễ thương cả. Có lẽ việc giao tiếp trong thinh lặng qua cái màn hình bé tẹo đã làm cho phần lớn chúng ta, trong đó có tôi, đánh mất những gì hay ho nhất trong con người mình. Thử tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra khi các giác quan ngừng hoạt động. Tai không còn nghe, mắt không còn thấy, mũi không còn ngửi mùi, tay không còn sờ, miệng không còn nói. Cảm xúc sẽ chết đầu tiên. Mà cảm xúc chết rồi thì nói làm gì nữa. Nên phải tắt máy tính, đi ra ngoài để còn thấy, còn nghe, còn nói, còn sờ, còn ngửi!

Thế là chúng tôi đi.

Còn nhà thờ(!) này thì rất Ý.


O.o

Thủy thủ Tây Ban Nha lần đầu đặt chân đến vùng đất mà ngày nay là Buenos Aires vào đầu thế kỷ 16. Trong vòng gần 300 năm, họ giết gần hết người da đỏ bản địa, thống trị Á Căn Đình cũng như các vùng đất lân cận, dọn đường cho sự di cư ào ạt của người da trắng từ châu Âu sang "Thế giới mới".

Á Căn Đình giành độc lập từ người Tây Ban Nha vào đầu thế kỷ 19. Trong suốt 100 năm sau đó, thông qua xuất khẩu thịt bò và nông sản, Á Căn Đình vươn lên trở thành một trong những quốc gia cường thịnh nhất thế giới. Cho đến tận đầu thế kỷ 20 thì chỉ có bảy quốc gia khác giàu có hơn Á Căn Đình (Bỉ, Thụy Sĩ, Anh và bốn thuộc địa cũ của Anh kể cả Mỹ). Năm 1909, thu nhập bình quân đầu người của Á Căn Đình gấp rưỡi Ý, gấp ba lần Nhật và gấp năm lần Brazil. Nhưng kinh tế Á Căn Đình tuộc dốc không phanh trong nửa sau thế kỷ 20. Cho đến năm 2000, thu nhập bình quân của Á Căn Đình chưa bằng phân nửa Nhật.

Chuyện gì đã xảy ra với Á Căn Đình? Tại sao một quốc gia được đánh giá có tiềm năng không thua gì Mỹ lại tụt hậu đến như vậy chỉ sau 100 năm? R nói Á Căn Đình bị phương Tây, đứng đầu là Mỹ, trừng phạt vì đã không ngả theo phe Đồng Minh trong chiến tranh thế giới thứ II. Tổng thống Á Căn Đình lúc bấy giờ chỉ tuyên bố ủng hộ quân Đồng Minh vài ngày trước khi chiến tranh kết thúc. Điều này cũng dễ hiểu, bởi lẽ phần lớn người Á Căn Đình có nguồn gốc từ Tây Ban Nha, Ý và Đức, ba quốc gia thuộc hoặc ủng hộ phe Phát Xít. Sự trừng phạt này, nếu có, cùng với các chính sách kinh tế sai lầm và sự bất ổn chính trị với nhiều cuộc đảo chính tiếp nối bởi các chế độ độc tài trong một thời gian dài đã đẩy kinh tế Á Căn Đình rơi vào một cuộc đại khủng hoảng trong những năm chuyển giao thiên niên kỷ.

- Tôi nghĩ vấn đề lớn nhất là chính phủ bất tài và tham nhũng.
- Thế người dân không làm gì sao? Ở đây có dân chủ mà đúng không? Anh cũng nói là hệ thống giáo dục ở đây rất tốt, mà lại miễn phí hoàn toàn ở cả bậc đại học, cho nên tôi nghĩ dân trí không phải là thấp.
- Họ biểu tình suốt đấy chứ, nhưng cũng không thay đổi được gì. Cuộc khủng hoảng kinh tế khiến cho nhiều người mất nhà cửa việc làm, phải sống dưới mức nghèo khổ. Cho nên mặc dù mỗi lần bầu cử đều có rất nhiều đảng phái tham gia ứng cử, nhưng các đảng lớn có nhiều tiền và nhiều quyền lực thường dễ dàng "mua" phiếu bầu của người nghèo.
- Như vậy cũng tốt chứ, vì họ giúp người nghèo mà?
- Không đâu. Thay vì tạo công ăn việc làm, họ chỉ cho thức ăn hoặc tiền. Không có cần câu thì vẫn sẽ đói sau khi ăn hết cá.

Phủ Tổng Thống, không biết xây theo trường phái kiến trúc nào. Biểu tình nhiều đến nỗi bây giờ họ phải rào kín lại.